Trang chủ » Thợ điện vùng biên: Cây thông mọc thẳng

Thợ điện vùng biên: Cây thông mọc thẳng

(Ngày đăng: 07-07-2014 01:20:37)
Hành trình nối dài cung đường ánh sáng của ngành điện, biết bao người thợ ở mọi miền đất nước chẳng quản gian lao, nhọc nhằn cống hiến công sức, trí tuệ… tất cả vì sự an toàn và liên tục của lưới điện quốc gia. Anh Lò Bun Hợp, công nhân Điện lực Sốp Cộp (Công ty Điện lực Sơn La) là một người như thế.

Hay tin anh là công nhân giỏi của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) giai đoạn 2011 - 2013, trong chuyến công tác về vùng biên giới Sốp Cộp, tôi đến tìm, nhưng Lò Bun Hợp đang đi Mường Lạn để vệ sinh lưới tuyến. Hiểu mong muốn của tôi, anh Lò Văn Quảng - lái xe của Điện lực Sốp Cộp đã chở ra hiện trường cách gần 20 cây số, nhưng cũng phải chờ đến trưa khi nhóm công tác giải lao mới có dịp trò chuyện.

Trong bộ quần áo bảo hộ đã bạc màu, những giọt mồ hôi lã chã tưởng như đặc sánh lẫn bụi đất trên gương mặt nâu sẫm vì nắng gió, anh tươi cười: “Em  bất ngờ khi được bầu là công nhân giỏi của tập đoàn”. Cách nói chuyện mộc mạc của Lò Bun Hợp cứ cuốn tôi theo dòng chảy của cuộc đời anh.

Ước mơ làm thợ điện

Năm 2002, được bố mẹ đồng ý cho đi học trường nghề ở tỉnh Sơn La, may mắn khi ra trường, anh về công tác tại Điện lực Mộc Châu, đơn vị có đội ngũ cán bộ công nhân được đào tạo và dày dạn kinh nghiệm. Những ngày đầu làm việc, anh lao vào học quy trình an toàn, quy trình kỹ thuật điện, quy trình kinh doanh và các quy định khác để nắm chắc nền tảng ban đầu.

Lần đầu tiên ra hiện trường cùng nhóm công tác đi xử lý sự cố trạm biến áp trong màu áo công nhân EVN. Hôm đó chỉ làm chân “long tong” giúp việc, vừa vui, vừa run khi thấy đồng nghiệp leo lên giàn thực hiện các thao tác rất thuần thục. Sau mỗi ngày làm việc, về nhà anh đều suy nghĩ, soát lại công việc đã làm, cái gì chưa ổn thì mai làm lại hoặc hỏi đồng nghiệp. “Kiến tha lâu cũng đầy tổ”, cứ như thế, chỉ sau 3 năm công tác anh đã vững vàng trong công việc và tích lũy được khá nhiều kinh nghiệm.

Năm 2007, khi đã chững chạc trong nghề cũng là thời điểm Điện lực Sốp Cộp được thành lập, anh được phân công về đây. Đóng trên địa bàn biên giới, hầu hết công nhân đều trẻ tuổi đời, non tuổi nghề, anh đương nhiên trở thành một trong số ít người có kinh nghiệm. Những kiến thức góp nhặt sau 3 năm được vận hành hết công suất để áp dụng vào sản xuất, kinh doanh. sau 3 năm, anh được lãnh đạo Điện lực Sốp Cộp tín nhiệm giao nhiệm vụ Tổ trưởng Tổ trực vận hành.

Quản lý vận hành 180 km đường dây trung và hạ thế, 7.305 khách hàng rải rác ở 8 xã giáp biên giới Việt Lào. Công việc đòi hỏi tính tập thể cao, chỉ 1 người không làm tốt sẽ ảnh hưởng đến hoạt động của cả đơn vị. Anh chia sẻ, quản lý vận hành vùng biên giới khó nhất là khi đi xử lý sự cố, khắc phục bão lũ vì đường sá ngày mưa nhiều nơi không đi xe máy được, sóng điện thoại không có, anh em công nhân khó liên lạc, báo cáo cấp trên cũng chẳng dễ dàng.

Nhóm công tác Điện lực Sốp Cộp lên xã Púng Bánh

Dân vận giỏi

Lò Bun Hợp kể, có những sự cố lưới điện do mưa giông, tố lốc có khi đến 2 ngày mới xử lý xong.“Nhưng chúng em may mắn là bà con các dân tộc rất tin tưởng, lực lượng mỏng, nhiều sự cố phải huy động người dân hỗ trợ. Có lần đến hiện trường khảo sát, thấy nhiều việc quá, em gọi điện về báo cáo lãnh đạo hỗ trợ thêm nhân công nhưng bà con ở 2 xã Mường Và, Mường Lạn tình nguyện giúp xử lý sự cố ngay tức thì. Thanh niên thì chặt cây đổ, phụ nữ thì mang cơm ăn, nước uống cho mọi người” - Lò Bun Hợp nhớ lại.

Để có được tình cảm quý báu ấy đâu phải dễ, Bun Hợp bảo: Đi làm sợ nhất là dân không hợp tác. Ví dụ như khi bà con có sai phạm gì trong quá trình sử dụng điện, mình lập biên bản, bà con không ký đâu!. “Trong trường hợp như thế anh làm thế nào” - tôi hỏi. Bun Hợp thành thật: Cũng thuận tiện bởi em là người dân tộc Thái. Bà con không ký là vì chưa hiểu, khi được giải thích kỹ thì mọi chuyện êm thấm cả.

Các từ ngữ kỹ thuật điện làm gì có trong vốn từ của đồng bào, vì vậy, Lò Bun Hợp phải sáng tác ra một số từ gần gũi để phiên âm ra tiếng dân tộc. Nếu giải thích bằng tiếng Kinh thì bà con không thể hiểu hết bản chất sự việc, nhưng khi sử dụng tiếng dân tộc thì bà con dễ dàng tiếp thu các thông điệp của ngành điện...

Câu chuyện của Lò Bun Hợp, chàng trai của núi như “cây thông mọc thẳng” về nghề nghiệp, về cuộc sống thật mộc mạc nhưng vô cùng cuốn hút bởi sự chân thành của người thợ điện vùng biên.